3. Tri kỷ



Màn đêm đã phủ đầy cánh rừng, mùa này, Bảo Lộc lạnh lắm, cái lạnh không như kiểu cắt da cắt thịt ở nơi địa đầu tổ quốc, mà lạnh từ chính trong lòng của mỗi người khi đứng trước khung cảnh tĩnh mịt ấy. Chúng tôi nhìn N, nhưng N lại lẳng lặng đánh mắt ra xa xăm, chẳng ai biết giờ này anh ta đang nghĩ gì, một chút xót xa, hay phải chăng là hoài niệm về một người nào đó. Châm điếu thuốc, ánh lửa nhá nhem làm thấp thoáng khuôn mặt khắc khổ của người đàn ông chưa tới tứ tuần, nét buồn hiện rõ. N buông giọng thì thào:
- Các anh đã nghe bài hát Đúng người sai thời điểm chưa?
Rít hơi thuốc cay xè, N tiếp tục:
- Tôi và Huy từng là bạn cùng phòng, hai đứa ban đầu cũng không quen biết gì nhau, như kiểu ở ghép mà mấy đứa sinh viên hay làm để giảm tiền trọ vậy. Cả hai không ngờ, khoảng thời gian ở chung ấy đúng là chất xúc tác ghê gớm, nó có thể xóa nhòa mọi thứ, mọi rào cản tan biến, chúng tôi xem nhau như tri kỷ, mỗi lần đi ăn hay đi ra ngoài, đều ới nhau một tiếng.
- Tôi biết. - một ai đó trong chúng tôi lên tiếng bày tỏ sự đồng cảm.
- Các anh không biết được đâu, không thể hiểu được cảm giác mỗi đêm khi ngủ, chúng tôi nằm ôm nhau, súng bên súng đầu sát bên đầu, đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ, kể cho nhau nghe những câu chuyện về cuộc sống, những tháng ngày lăn lộn bươn chải và cả những câu chuyện cổ tích mà mẹ tôi vẫn thường kể hàng đêm thời cởi truồng tắm mưa. Chúng tôi đã từng bên nhau như hình với bóng, vậy mà, một ngã rẽ đã khiến chúng tôi rời xa, đó là lúc Huy cất bước vào trong Nam, còn tôi lủi thủi một mình lên nơi này. Ngày chia tay, trời vẫn xanh, gió vẫn thổi và mây trời vẫn lửng lơ, chỉ có lòng người là thắt lại, cả hai không nói với nhau câu nào, cứ lẳng lặng bước đi, chẳng dám quay đầu ngoái lại, tuy biết đau, nhưng đành phải chấp nhận. - đôi mắt ấy lại đăm chiêu nhìn vào rừng dương tĩnh lặng.
- Chúng tôi đã gặp Huy.
- Thật không? Không thể nào? Các anh đã gặp được Huy sao? Huy khỏe không? – N dồn hỏi.
- Đúng, Nguyễn Văn Nưng, anh đã bị bắt vì cấu kết với Nguyễn Viết Huy vượt ngục tại trại giam Bình Thuận vào rạng sáng ngày 30.06.19.
- DM thằng chó Huy, giờ thì t đã biết, m khai ra tao phải không…. Dm mày ….
Chúng tôi áp giải N ra xe, trả lại cho rừng thiêng khoảng lặng vốn có cùng câu chuyện xao lol của N.

Hoàng Quân

Nhận xét

Đăng nhận xét

Copyright by hoangquan